Wednesday , December 13 2017
Home / TIN TỨC DU HỌC MỸ / CÂU CHUYỆN DU HỌC / Chuyện về một du học sinh VN

Chuyện về một du học sinh VN

Chàng trai Hà Nội tạm biệt gia đình, bạn bè và Thủ đô yêu mến lên đường đến “xứ sở chuột túi” với bao ước mơ hoài bão. Melbourne đón anh bằng cái lạnh của băng tuyết và sẵn sàng dành cho anh những cơ hội học tập và lao động bằng tất cả tâm sức tuổi trẻ…

Chuyen-ve-mot-du-hoc_573_806_s

1. Mùa Đông tại Melbourne không đến nỗi quá khắc nghiệt, nhiệt độ trung bình ban ngày khoảng mươi, mười lăm độ, khí hậu lại khô nên không rét buốt như ở miền Bắc Việt Nam mỗi khi có gió mùa Đông Bắc tràn về. Nhưng về đêm nhiệt độ thường xuống thấp, có những ngày sáng ra cửa kính ôtô băng đọng trắng xóa, phải dội nước nóng cho tan băng trước lúc lái xe.

Vậy mà có một du học sinh đeo cặp kính cận dày vẫn “vui vẻ” dậy từ hơn 5 giờ sáng để đi làm trong gió lạnh hut hút thổi. Dù đã đeo găng, tay cậu vẫn buốt giá khi nắm những thanh sắt, thanh nhôm để dựng sạp hàng tại chợ Queen, một chợ ngoài trời lớn nhất Australia. Cái rét chỉ biến mất khi cậu ôm từng chồng quần áo nặng trĩu từ tủ chuyển ra treo lên mắc, xếp lên bàn. Cậu thoăn thoắt làm đến toát cả mồ hôi vì công việc đòi hỏi phải xong trước 7 rưỡi để chủ hàng đến bán và cậu còn kịp chạy về nhà tắm, ăn sáng xong tới trường.

Công việc khá nặng nhọc đối với một thư sinh gầy gò mới gần 18 tuổi như cậu. Dù vậy, cậu vẫn cảm thấy may mắn vì kiếm được việc làm khá hợp với quỹ thời gian của mình. Cậu làm cả năm buổi sáng và hai buổi chiều cuối tuần. Ba buổi chiều dọn hàng trong tuần đã có người khác làm thay, tiền thù lao tuy ít đi, chỉ hơn trăm đôla mỗi tuần nhưng vẫn đủ trang trải tiền ăn ở và ngoài ra cậu không phải trốn mấy tiết học của mấy môn dự bị đại học để đi làm.

Trong email gửi về nhà, cậu trấn an bố mẹ rằng, “nhờ làm việc mà con thấy khỏe ra, công việc của con tương đương với tập thể dục buổi sáng thôi ạ”. Bố mẹ cậu, những trí thức không mấy khá giả ở Hà Nội, vẫn lo lắng lắm; họ xót con mình phải vừa học vừa kiếm sống. Bố cậu gợi ý: “Trong thời gian đầu tới Australia này con có thể bán sức lao động của mình, song bố mẹ mong muốn rồi đây con sẽ kiếm tiền cho sinh hoạt bằng những kiến thức mà con thu lượm được.”

Cậu biết bố mẹ mình đã vất vả làm thêm ngoài giờ và vay mượn bạn bè, người thân để đóng học phí cho cậu du học. Mỗi giây phút ở nước ngoài của cậu đều thấm bao mồ hôi, công sức và cả ước vọng của bố mẹ nên cậu không có quyền lãng phí nó. Theo nếp bố mẹ đã dậy dỗ, cậu đề ra thời gian biểu chi tiết bao gồm cả đi làm, đi học, giải trí, nghỉ ngơi, thể thao… Đương nhiên, thời gian cho học tập được cậu ưu tiên nhất.

Sau giờ học chiều cậu thường đi thẳng về nhà nấu cơm cho cả 3 bữa: tối, sáng và trưa hôm sau. Ăn tối xong cậu ngồi vào bàn “giải quyết” tất cả các yêu cầu bài tập vừa học trong ngày rồi hướng đầu óc của mình sang lĩnh vực yêu thích từ nhỏ: phim hoạt hình, ảnh 3 chiều, âm thanh nổi. Mạng internet đã chắp nối cho cậu đến với kho tri thức khổng lồ, thỏa sức cậu mày mò, nghiên cứu và trao đổi, học hỏi với những người cùng sở thích khắp nơi trên thế giới.

Bố mẹ cậu, những người học và làm về Kiến trúc, đã chỉ cho cậu những cái hay cái đẹp của một ngành không chỉ cần giỏi về kỹ thuật, mà còn cần phải am hiểu cả nghệ thuật, văn học. Bố mẹ đã cho cậu theo học âm nhạc và hội họa từ nhỏ, họ cũng đã truyền cho cậu lòng yêu thích văn thơ. Sau khóa học dự bị, cậu chính thức nhập học ngành Kiến trúc và liên tục là sinh viên xuất sắc. Bởi vậy, ngay từ năm thứ hai, cậu đã được làm trợ giảng để tư vấn, giải đáp thắc mắc, hướng dẫn sinh viên năm đầu làm bài tập. Và sau đó một năm, khi còn đang là sinh viên năm thứ ba với 20 tuổi đời…

15

2. Một ngày đầu Thu, cây cối đang thay dần sắc lá từ xanh sang vàng, nắng rực rỡ trải trên sân trường RMIT, nơi lúc nào cũng thấy sinh viên nườm nượp qua lại. Cạnh những mái tóc vàng óng ả luôn thấy những “đầu đen”. Rất dễ nhận ra các sinh viên Ấn Độ da ngăm đen và các nữ sinh choàng khăn người Malaysia; còn sinh viên đến từ Trung Quốc, Nam Hàn, Singapore, Việt Nam thật khó phân biệt nếu họ không nói bằng tiếng nước họ hay thậm chí cả khi nói bằng tiếng Anh. “Xuất khẩu giáo dục” là một ngành phát triển mạnh tại Australia mà RMIT là một trong những trường dẫn đầu.

Giảng đường phân khoa Portfolio & Social Context đông dần sinh viên, họ ồn ào tán chuyện phiếm, ít ai để ý tới một thanh niên mảnh khảnh đang lúi húi đứng lau cặp kính cận gần cửa ra vào. Chỉ đến khi giờ học bắt đầu tất cả mới ngạc nhiên khi biết chàng trai có gương mặt ngây thơ đó chính là người có tên Lê Minh, giảng viên của môn Computer Graphics Demonstrator. Sau khi vắn tắt giới thiệu về mình, giảng viên nhanh chóng giảng bài. Giọng anh nhỏ nhẹ, truyền cảm mà không kém phần sôi nổi hào hứng. Anh chuẩn bị bài giảng khá công phu, kỹ lưỡng. Phương tiện kỹ thuật hiện đại với hai màn hình khổ lớn chiếu những nội dung chính và hình ảnh 3 chiều minh họa bài giảng khiến sinh viên thích thú. Họ chăm chú lắng nghe, hí hoáy ghi chép, tích cực trả lời các câu hỏi của anh và thoải mái đưa ra thắc mắc. Đã dự liệu trước, không chút lúng túng, với những câu hỏi hóc búa của sinh viên, anh trả lời thật rành rẽ, khúc triết; với một số câu hỏi ngoài lề, anh tận tình cung cấp cho họ nguồn tài liệu tham khảo, trong đó có trang web do anh làm quản trị.

Ngay buổi lên lớp đầu tiên, anh đã chinh phục sinh viên bởi kiến thức uyên bác, sâu rộng và phương pháp giảng dạy khoa học của mình. Cuối khóa, giáo sư trưởng khoa đã gửi thư chúc mừng anh, người được hầu hết sinh viên chấm điểm cao trong phiếu đánh giá giảng viên của họ. Riêng anh còn có thêm niềm vui vì nhiều học trò đã trở thành bạn. Bên ngoài giảng đường, anh và họ đều là sinh viên, đều cùng lứa tuổi hai mươi và đều có một điểm chung là đam mê, đam mê đến cháy bỏng lĩnh vực chuyên ngành mà tất cả cùng đang theo học, nghiên cứu, dẫu người trước kẻ sau. Thế nhưng giảng dạy đại học không phải là con đường mà anh theo đuổi. Anh mong mỏi có được một công việc khiến mình phải học hỏi không ngừng để luôn khám phá, sáng tạo và từng bước thực hiện ước mơ từ tuổi ấu thơ của mình.

3. Những ngày đầu Đông 2006 tại Melbourne khá ảm đạm, nhất là những ngày có mưa. Mây đen vần vũ trên bầu trời. Gió mạnh từng cơn giật những chiếc lá vàng ra khỏi cây và ném chúng xuống lòng đường. Mưa đổ ập xuống tạo thành dòng chảy ven hè cuốn phăng từng chiếc lá vừa rơi. Những chiếc là vàng gọi nhau, liên kết cùng nhau chống lại dòng nước, chúng tạo dần thành từng đám nhỏ và dồn lại thành đám lớn hơn khiến dòng nước cuối cùng phải chịu thua. Nước dềnh lên trên một quãng đường ngắn và những chiếc bong bóng mưa chợt xuất hiện cùng nhau nhảy múa để ca ngợi sự đoàn kết của đám lá vàng rồi nhanh chóng biến mất nhường chỗ cho các bong bóng mưa khác tiếp tục trình diễn.

Luồn lách qua dòng xe cộ thường ùn tắc khi có mưa to, Lê Minh phi xe máy đến nơi hẹn. Giám đốc công ty Rush Wright Associates đang đợi anh trong phòng khách, ông niềm nở nói chuyện với người thanh niên có dáng vẻ hiền lành vừa tới:

– Chúng tôi đã xem kỹ trang web của anh. Rất ấn tượng! 11 tuổi chiếm giải nhì trong một cuộc thi vẽ toàn Việt Nam, 21 tuổi anh chiếm giải nhất trong một cuộc thi quốc tế. Đặc biệt những kiến thức chuyên môn mà anh nắm vững rất phù hợp với công việc của công ty chúng tôi. Chúng tôi mời anh tới không phải để phỏng vấn mà chính thức mời anh làm việc tại đây.

Chàng trai Việt Nam 22 tuổi đàng hoàng trả lời: 

– Tôi đã xem các tài liệu giới thiệu về công ty mà các ông gửi tới. Tôi rất vui được tiếp cận với những công việc đầy sáng tạo của công ty và cảm kích trước sự tín nhiệm của ông đối với một người mới tốt nghiệp Đại học chưa đầy một năm như tôi.

Giám đốc thẳng thắn nói:

– Anh là người có khả năng sáng tạo, đó chính là cái chúng tôi cần. Công việc cụ thể của anh là đứng đầu một nhóm làm dự án. Tôi muốn anh cho biết mức lương anh muốn nhận.

– Được làm về những việc mà mình ưa thích chính là niềm mong ước của tôi, còn lương bổng tôi nghĩ các ông biết rõ hơn tôi.

– Tôi đề nghị lương khởi điểm trên 50.000 AUD một năm.

Trước khi tới đây, anh chỉ dám nghĩ tới mức lương khoảng 40.000- 45.000, vậy mà… Tuy thế, anh vẫn mỉm cười hóm hỉnh:

– Như vậy là 59.000?

Giám đốc cười vang:

– Ồ, sẽ …, còn bây giờ là 55.000.

Niềm vui lộ rõ trên mặt anh:

– Cám ơn.

Anh bắt tay vào việc ngay trong tuần. Thoạt tiên, nhóm của anh cùng với các nhóm khác tham gia xây dựng đồ án kiến trúc lớn nhất từ trước tới nay của công ty: Khu phố Quốc tế tại Dubai, Ấn độ; tiếp đến là thiết kế tòa nhà World Trade Center tại phía nam sông Yarra, Melbourne và tại Bendigo, một thành phố phía Bắc tiểu bang Victoria. Đây quả là những thử thách lớn đối với anh khi phải xây dựng cả 3 dự án với những đòi hỏi nghiêm ngặt, yêu cầu chất lượng rất cao; không phải chỉ biết tính toán công năng mà còn phải biết thổi hồn vào công trình và phải hoàn thành đúng thời hạn.

Anh đã quen với những buổi miệt mài học tập, nghiên cứu thâu đêm suốt sáng nên hòa nhập nhanh với cộng sự trong công việc và thực sự cảm thấy hạnh phúc khi vượt qua được thách thức dưới áp lực cao. Nhiều kiến thức tự học về thuật toán, về lập trình đã giúp anh xử lý nhiều vấn đề nan giải nảy sinh đồng thời lại rút ngắn thời gian làm việc. Chỉ trong thời gian ngắn anh đã học hỏi được bao điều bổ ích từ công việc, từ đồng nghiệp trong công ty.

4. Sau mấy tháng mùa Đông lạnh giá, các cây đào chỉ trơ cành không lá chẳng cần đâm chồi, nẩy lộc mà nhú ngay những nụ hoa nho nhỏ chờ khi tia nắng ấm áp đầu Xuân rọi tới là vội nở bừng những cánh hoa hồng nhạt trang điểm lại cho cây. Đã hai năm chưa về Việt Nam, anh rất nhớ bố mẹ và em trai. Anh muốn mời cả nhà sang thăm nước Australia, nhưng các khoản bố mẹ anh phải vay mượn khắp nơi cho anh du học vẫn còn đó, nên gần hết tiền lương anh đều gửi về nhà để trang trải trả nợ nần và để bố mẹ đỡ vất vả hơn. Anh còn nghĩ tới chuyện sớm bảo lãnh cho em mình sang du học; với tư chất thông minh và học giỏi, em trai anh xứng đáng được hưởng một nền giáo dục tốt.

Anh vẫn tiếp tục giảng dậy tại trường RMIT, song có lẽ chỉ hết niên học 2006 này thôi. Dù quý mến các học trò của mình, dù ưa thích môn đang giảng dậy, nhưng muốn bài giảng luôn hấp dẫn, phải tận tâm lắm, phải dành nhiều thời gian cho biên soạn giáo án mà với anh việc công ty sẽ ngày một nhiều, đành phải tạm thời lùi việc giảng dậy lại để ưu tiên cho những việc quan trọng hơn. Anh vẫn luôn nghĩ về ước mơ của mình.

Khi học ngành Thiết kế tại khoa kiến trúc Đại học RMIT, anh không ngờ thông qua khóa học thú vị đó, giấc mơ thời thơ ấu của anh lại có cơ biến thành sự thực. Anh tâm sự: “Như nhiều trẻ con, tôi đã lớn lên cùng với sự đam mê truyện tranh và những bộ phim hoạt hình. Tôi vẫn nhớ khi lần đầu xem phim “The Lion King”, (một trong những phim tôi yêu thích nhất cho tới nay) tôi đã mơ ước một ngày nào đó mình sẽ trở thành người làm phim hoạt hình”.

Kỹ thuật 3Ds max (tạo dựng, phối cảnh hình ảnh 3 chiều) mà anh học được từ khóa học không chỉ dùng như là một cách để trình bày các dự án kiến trúc mà còn có thể áp dụng trong dựng phim. Anh đã dày công tìm tòi khám phá để thông thạo về kỹ thuật này đồng thời phát triển những kỹ năng trong kiến trúc, trong phim ảnh. Trong những khoảng thời gian rỗi rãi hiếm hoi, anh viết bài cho tạp chí quốc tế “Sáng tạo 3D” ở London; Ban biên tập tạp chí chuyên ngành uy tín này đã đánh giá cao những nghiên cứu của anh và đã trang trọng đăng bài phỏng vấn anh.

Cái thời lăn lộn để kiếm 10 đôla một giờ đã qua từ lâu, Lê Minh nhận thấy rõ tuổi thanh niên bận rộn sẽ trôi qua nhanh lắm nên anh không muốn “chạy”chậm lại, mà vẫn luôn thấy cần phải tiến lên phía trước với tất cả năng lượng của tuổi trẻ. Ước mơ lớn nhất từ nhỏ của anh, mục tiêu lớn mà anh nhằm tới là vào được ngành công nghiệp kỹ sảo điện ảnh, một ngành còn quá non trẻ ở Việt Nam.

Lê Minh quan niệm mỗi người dù sinh ra ở đâu, sống ở đâu cũng có quyền và nghĩa vụ đóng góp cho sự phát triển của nền văn minh thế giới và sự tiến hóa của loài người về cả tri thức lẫn vật chất. Anh coi mình là công dân quốc tế (International citizen) và điều quan tâm nhất của anh là làm thế nào để mình có thể đóng góp trí tuệ mang tính toàn cầu nhiều nhất. Lê Minh nói: “Nếu bạn có ước mơ lớn, bạn sẽ có động lực mạnh mẽ để vượt qua mọi khó khăn, khao khát học tập và đóng góp được nhiều cho nhân loại”.

Công Ty Tân Đại Dương

Mặt tiền 148/1 Trần Quang Khải, P.Tân Định, Q1
ĐT: (84.8) 3 848 4879 – 3 848 1040 – 3 848 1050 – 3 848 1052 – 3 848 1053 – Fax: 3 848 3839

Hotline tư vấn 24/24 : 0989 006 890 – 01675 040 403 – 01675 035 553 
01677 666 160 – 01677 773 972 – 01675 045 478 – 01679 599 338 – 1677 387 138

Website: www.tandaiduong.edu.vnwww.hosoduhoc.com

DU HỌC QUỐC TẾ TÂN ĐẠI DƯƠNG
Địa chỉ: 148/1Trần Quang Khải, P.Tân Định, Q.1
Quận 5 (Branch) : 902 Trần Hưng Đạo, P. 7, Q. 5, TP HCM
Nha Trang (Branch) : số 7 Mê Linh, P. Phước Tiến, Tp Nha Trang, Tỉnh Khánh Hòa
Điện thoại: 3 848 4879 (26 lines) - Fax: 3 848 3839
Hotline tư vấn 24/24: 0989 006 890 - 0166 515 6580 - 0166 515 7271 - 01679 599 338 - 01675 035 553 01677 387 138 - 01677 773 972 - 01675 045 478 - 01665 157 271
Chuyên : Du học Mỹ - Du học Úc - Du học Singapore - Và các nước khác
Website: www.tandaiduong.edu.vn - www.tddvn.com - www.hosoduhoc.com

Scroll To Top